Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen ngan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Thằng Điên - Truyện mini

123loading - Trong cái xóm ổ chuột này, hắn đã sống như một thằng vô gia cư suốt hơn mười năm. Không nhà cửa, chỉ là một tấm bạt che tạm ở con ngõ cụt. Người ta gọi hắn là thằng điên, cũng chẳng ai biết tên hắn là gì. Gọi mãi rồi thành quen, rồi cũng chẳng ai quan tâm hắn tên gì, ở đâu lưu lạc tới, bao nhiêu tuổi. Ai thuê gì hắn làm đó, miệng lúc nào cũng cười khì khì. Ai cũng thương, nhưng trong khu ổ chuột này ai cũng nghèo, lo chạy miếng ăn cho cả nhà đã khó huống chi tính chuyện giúp đỡ hắn, nên thương thì thương thật nhưng chỉ biết để trong bụng.

Trưa nay chẳng có việc gì làm, hắn ra công viên - căn nhà thứ hai của hắn, nằm dưới gốc cây đánh một giấc. Vừa ngoác miệng ngáp dài một cái, vươn vai trở dậy trời đã xế chiều. Hắn cứ ngồi vì chẳng biết đi đâu, về cái lán ọp ẹp thì chỉ làm bạn với muỗi. Ngồi thế cho đến khi trời bắt đầu nhá nhem tối. Các cặp tình nhân bắt đầu rải rác ngồi trên ghế đá. Hắn ngồi nhìn và cười khì khì. Một cặp tình nhân đi ngang, chàng trai vòng tay qua ôm eo ghì chặt cô gái vào người, hắn đột nhiên cười khì khì, đôi tình nhân giật mình quay lại vẻ khó chịu. "Đồ điên" - chàng trai lẩm bẩm, rồi họ bước đi.

Hắn vẫn tựa lưng vào gốc cây, bỗng từ đằng xa vang lên tiếng kêu thất thanh: "Cướp!Cướp!". Một bóng nhỏ loắt choắt đang chạy ngược về phía hắn. Hắn đưa chân ra. Cái bóng loắt choắt ngã dúi dụi, cái túi xách từ tay thằng bé văng ra, nó chỉ kịp ngoảnh mặt lên nhìn "kẻ phá đám" rồi chạy thẳng. Hắn vẫn ngồi yên. Chủ nhân chiếc túi xách chạy đến, hắn cười khì khì chỉ ra chiếc túi. Thì ra không ai khác mà đó chính là đôi trai gái lúc nãy. Họ nhìn nhau bối rối rồi lí nhí nói lời cảm ơn. Hắn bỏ đi.

Hắn đi nhanh về "căn nhà" của hắn. Thằng bé đang ngồi đấy xuýt xoa hai đầu gối. "Ai dạy mày đi ăn cắp hả. Thêm một lần nữa tao đuổi". Thằng bé co ro vẻ sợ sệt. Hắn ngồi xuống vỗ vai thằng nhỏ "Đau không?". Hắn thương thằng bé mồ côi này, chẳng biết nó ở đâu đến, mấy hôm trước hắn thấy nó luẩn quẩn đói rách ở khu chợ đêm nên dẫn về ở cùng. Dù sao có hai người cũng đỡ buồn. Thằng bé có vẻ biết lỗi, tựa vào vai hắn. Hắn lại cười khì khì, thằng bé cười theo.

TRẦN LÂM (Đồng Nai)

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

Mưa Tuổi Thơ

123loading - Mưa quá! Mưa trắng trời và đan vào nhau, xoay tròn như xay lúa trên đầu. Mưa rơi xuống mái tôn như ai ném đá. Mưa gây bột trong lòng và kéo ta trở lại sống với tuổi thơ xưa.
Nhớ ngày bé, nhà nghèo lắm, chẳng có áo mưa xanh đỏ như lũ bạn cùng lớp, mẹ mua mảnh nilong về gắp đôi lại, luồn sợi dây dù vào giữa và bằng cách nào đó không rõ, mẹ đã tạo được cái áo mưa xinh xinh độc nhất vô nhị. Bọn nhóc cùng xóm ganh tị ra mặt, bắt mẹ mình làm cho cái áo mưa như thế, nhưng chẳng có cái nào đẹp bằng cái áo mưa mẹ ta làm. Có áo mưa đẹp, ta xênh xang rự hào và trở nên chăm chỉ tới lớp những ngày mưa. Ta cứ ước cho mưa thật lâu và đường thật dài để được khoác "hoàng bào" mẹ may nhiều hơn một chút.

Mưa mùa hè, lẫm chẫm theo ba đi bắt cá rô lai, hai ba con hai cái nón lá, quần xắn quá gối, tay xách giỏ đi  dọc làng. Mưa càng to, cá rô lai càng nhiều, đặc biệt ở những chỗ nước chảy xiết, những chú rô béo tròn, da nâu nhẵn bóng, lách ngược dòng nước lên bờ, oằn mình trong đám cỏ, cố gắng vũng vẫy để tìm lại nơi vừa dại dột thoát ra. Những chú rô lai thường là rô "cụ kị", có con tới vài lạng, vì chỉ có cá rô trưởng thành mới đủ sức bơi ngược dòng nước ào ạt chảy xiết như vậy. Khi về, giỏ cá của hai ba con thường nặng trễ tay và mẹ bao giờ cũng là người vui nhất vì mẹ sẽ được dịp trổ tài làm món canh cá rô nấu hẹ cho hai cha con ăn "thủng nồi trôi rế" một bữa. Những cái trứng cá rô vảng ươm, tan ra trong bát canh, nổi lên trên nền xanh của rau hẹ, chỉ nhìn thôi đã ứa nước miếng.

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Tháng Ba Thơ Ấu

123loading - Giêng hai đã mang lạnh diệu đi. Tháng ba vừa mang cơn rét đậm về. Ôi, tháng ba, ta nhớ! Nhớ quá những ngày thơ.
Ngày thơ...Có những ngày tháng ba trong mắt mùi hương. Tháng ngày hoa dẻ vàng ươm, thơm nưng nức. Con trai lanh chanh mong mau đến ngày quả tím,vặt lá quấn kèn đua nhau thổi tí te. Con gái điệu đàng ngắt hoa cài lên tóc hay hái về bỏ vào lọ thủy tinh, để mỗi đêm lấy ra khoe nhau mùi hương ủ đượm, khiến con trai len lén ngửi...chung.

Ngày thơ...Có những ngày trong veo tiếng cười. Tháng này lũ bọ rầy màu nâu vỏ cứng từ đâu bỗng bay về trú trong ngách cây bụi. Sáng sớm tinh mơ, đi dọc bờ sông vạch lá tìm những "ngón chân nâu" về cột sợi chỉ vào chân, quay nhè nhẹ cho chúng bay lên loạn xà ngầu, tạo nên những âm thanh nhộn vui. Vui như nụ cười e thẹn con gái khi nhận được món quà này từ con trai. Vui như nụ cười ngượng ngập con  trai khi trao cho một người mà mắt không dám ngó.
 
BACK TO TOP